中宿歸舟賦得落日放船好和張子白韻 其十七

清代 成鷲
落日放船好,秋光尚有餘。世由拘世諦,吾自返吾廬。 過眼千峰瘦,澄懷萬象虛。侯門難得到,何以曳長裾。
luò fàng chuán hǎo   qiū guāng shàng yǒu shì yóu shì   fǎn    
guò yǎn qiān fēng shòu   chéng huái wàn xiàng hóu mén nán de dào   cháng