中宿歸舟賦得落日放船好和張子白韻 其十六

清代 成鷲
落日放船好,天空雁陣長。三禪同木石,一氣任炎涼。 自分稽生懶,誰知點也狂。隔江愁過涉,招手慎搴裳。
luò fàng chuán hǎo   tiān kōng yàn zhèn zhǎng sān chán tóng shí   rèn yán liáng    
fēn shēng lǎn   shéi zhī diǎn kuáng jiāng chóu guò shè zhāo   shǒu shèn qiān cháng