重送仲至聞得祠

宋代 韓淲
殘春叫鶗鴂,百草為不芳。錢塘江漲沙,往往變田桑。 一風或十雨,冷煖殊未嘗。起視天宇高,俛知人世長。 俄而登大樓,老面各已蒼。慨予復何言,忘卻離思傷。 振衣問荒野,稅駕辭康莊。細收篋里詩,盡秘囊中方。 山堂有故園,絕出名利場。頤神以養壽,更炷琳宮香。
cán chūn jiào jué   bǎi cǎo wèi fāng qián táng jiāng zhǎng shā wǎng   wǎng biàn tián sāng    
fēng huò shí   lěng nuǎn shū wèi cháng shì tiān gāo   zhī rén shì zhǎng    
é ér dēng lóu   lǎo miàn cāng kǎi yán wàng   què shāng    
zhèn wèn huāng   shuì jià kāng zhuāng shōu qiè shī jǐn   náng zhōng fāng    
shān táng yǒu yuán   jué chū míng chǎng shén yǎng shòu gèng   zhù lín gōng xiāng