鍾山有石故名

宋代 晁補之
江上秋濤噴玉岩,風鎪月鏈白雲緘。 為君一叩無人境,要聽洪鐘出萬杉。
jiāng shàng qiū tāo pēn yán   fēng sōu yuè liàn bái yún jiān
wèi jūn kòu rén jìng   yào tīng hóng zhōng chū wàn shān