中秋遇雨感懷呈世澤彥直

宋代 唐庚
初游東都年二十,清歡趁得中秋及。高陽會中酒徒集,惠和坊里繡鞍入。 蟹螯嘗新左手執,雞頭未老搓玉粒。杯行到手不待揖,明月清風供一吸。 纏頭不惜傾箱給,倚賴決科如俯拾。誰知得官反拘縶,此景此歡那復緝。 今歲中秋雨如泣,窮山牢落秋光濕。孤燈熒熒照書笈,屈指流年如箭急。
chū yóu dōng dōu nián èr shí   qīng huān chèn zhòng qiū gāo yáng huì zhōng jiǔ huì   fāng xiù ān    
xiè áo cháng xīn zuǒ shǒu zhí   tóu wèi lǎo cuō bēi xíng dào shǒu dài míng   yuè qīng fēng gōng    
chán tóu qīng xiāng gěi   lài jué shí shéi zhī guān fǎn zhí   jǐng huān    
jīn suì zhōng qiū   qióng shān láo luò qiū guāng shī dēng yíng yíng zhào shū   zhǐ liú nián jiàn