中秋羽客相遇坐浮梁四鼓

宋代 韓淲
千古中秋月,夜深橋上看。玉溪湛無波,山靜天宇寬。 同來得羽人,趺坐白雲寒。自謂脫塵鞅,誰知尚微官。 隱隱見孤城,潺潺聞遠灘。是身吾所寄,仙去亦不難。 光芒星斗稀,雲氣時瀰漫。歸來臥柴扃,形神轉清安。
qiān zhōng qiū yuè   shēn qiáo shàng kàn zhàn shān   jìng tiān kuān    
tóng lái de rén   zuò bái yún hán wèi tuō chén yāng shéi   zhī shàng wēi guān    
yǐn yǐn jiàn chéng   chán chán wén yuǎn tān shì shēn suǒ xiān   nán    
guāng máng xīng dǒu   yún shí màn guī lái chái jiōng xíng   shén zhuǎn qīng ān