中秋月蝕

宋代 余京
秋半蟾光徹底清,妖蟆殘夜驀然生。匣開塵土蒙金鏡,盤弄泥丸污水晶。 自滿定知多外侮,處高原忌太分明。廣寒宮闕愁昏黑,斟酌姮娥秉燭行。
qiū bàn chán guāng chè qīng   yāo cán rán shēng xiá kāi chén méng jīn jìng   pán nòng wán shuǐ jīng
mǎn 滿 dìng zhī duō wài   chù gāo yuán tài fēn míng guǎng hán gōng què chóu hūn hēi   zhēn zhuó héng é bǐng zhú xíng