中秋月寄子由三首

宋代 蘇軾
殷勤去年月,瀲灩古城東。 憔悴去年人,臥病破窗中。 徘徊巧相覓,窈窕穿房櫳。 月豈知我病,但見歌樓空。 撫枕三嘆息,扶杖起相従。 天風不相哀,吹我落瓊宮。 白露入肝肺,夜吟如秋蟲。 坐令太白豪,化為東野窮。 餘年知幾何,佳月豈屢逢。 寒魚亦不睡,竟夕相噞喁。 六年逢此月,五年照離別。 (中秋有月凡六年矣,惟去歲與子由會於此。 )歌君別時曲,滿座為淒咽。 留都信繁麗,此會豈輕擲。 鎔銀百頃湖,掛鏡千尋闕。 三更歌吹罷,人影亂清樾。 歸來北堂下,寒光翻露葉。 喚酒與歸飲,念我向兒說。 豈知衰病後,空盞對梨栗。 但見古河東,蕎麥如鋪雪。 欲和去年曲,復恐心斷絕。 舒子在汶上,閉門相對清。 (舒煥試舉人鄆州。 )鄭子向河朔,(鄭僅赴北京戶曹。 )孤舟連夜行。 頓子雖咫尺,兀如在牢扃。 (頓起來徐試舉人。 )趙子寄書來,水調有餘聲。 (今日得趙杲卿書,猶記余在東武中秋所作《水調歌頭》。 )悠哉四子心,共此千里明。 明月不解老,良辰難合併。 回顧坐上人,聚散如流萍。 嘗聞此宵月,萬里同陰晴。 (故人史生為余言:嘗見海賈雲中秋有月,則是歲珠多而圓,賈人常以此候之,雖相去萬里,他日會合相問,陰晴無不同者。 )天公自著意,此會那可輕。 明年各相望,俯仰今古情。
yīn qín nián yuè   liàn yàn chéng dōng  
qiáo cuì nián rén   bìng chuāng zhōng  
pái huái qiǎo xiāng   yǎo tiǎo chuān 穿 fáng lóng  
yuè zhī bìng   dàn jiàn lóu kōng  
zhěn sān tàn   zhàng xiāng cóng  
tiān fēng xiāng āi   chuī luò qióng gōng  
bái gān fèi   yín qiū chóng  
zuò lìng tài bái háo   huà wèi dōng qióng  
nián zhī   jiā yuè féng  
hán shuì   jìng xiāng yǎn yóng  
liù nián féng yuè   nián zhào bié  
  zhōng qiū yǒu yuè fán liù nián   wéi suì zi yóu huì  
  jūn bié shí   mǎn 滿 zuò wèi yān  
liú xìn fán   huì qīng zhì  
róng yín bǎi qǐng   guà jìng qiān xún quē  
sān gēng chuī   rén yǐng luàn qīng yuè  
guī lái běi táng xià   hán guāng fān  
huàn jiǔ guī yǐn   niàn xiàng ér shuō  
zhī shuāi bìng hòu   kōng zhǎn duì  
dàn jiàn dōng   qiáo mài xuě  
nián   kǒng xīn duàn jué  
shū zi zài wèn shàng   mén xiāng duì qīng  
  shū huàn shì rén yùn zhōu  
  zhèng zi xiàng shuò     zhèng jǐn běi jīng cáo  
  zhōu lián xíng  
dùn zi suī zhǐ chǐ   zài láo jiōng  
  dùn lai shì rén  
  zhào zi shū lái   shuǐ diào 調 yǒu shēng  
  jīn zhào gǎo qīng shū   yóu zài dōng zhōng qiū suǒ zuò shuǐ diào 調 tóu      
  yōu zāi xīn   gòng qiān míng  
míng yuè jiě lǎo   liáng chén nán bìng  
huí zuò shàng rén   sàn liú píng  
cháng wén xiāo yuè   wàn tóng yīn qíng  
  rén shǐ shēng wèi yán   cháng jiàn hǎi jiǎ yún zhōng qiū yǒu yuè   shì suì zhū duō ér yuán   rén cháng hòu zhī   suī xiāng wàn   huì xiāng wèn   yīn qíng tóng zhě  
  tiān gōng zhù   huì qīng  
míng nián xiāng wàng   yǎng jīn qíng