中秋月二首 其二

宋代 韓琦
月滿中秋夜,人人惜最明。悲歡徒自感,圓缺本無情。 天外有相憶,世間多江平。嫦娥難借問,寂寞趁西傾。
yuè mǎn 滿 zhōng qiū   rén rén zuì míng bēi huān gǎn yuán   quē běn qíng    
tiān wài yǒu xiāng   shì jiān duō jiāng píng cháng é nán jiè wèn   chèn qīng 西