中秋月出復雨有懷葉子文湯明叔

元代 仇遠
三秋此夕恰平分,城市人家半閉門。 正憶紫雲吹玉笛,忽驚皓月照金樽。 宦情素薄鴻初到,詩興方濃雨又昏。 不是桂花香自慰,倚欄無語易銷魂。
sān qiū qià píng fēn   chéng shì rén jiā bàn mén  
zhèng yún chuī   jīng hào yuè zhào jīn zūn  
huàn qíng báo hóng chū dào   shī xìng fāng nóng yòu hūn  
shì guì huā xiāng wèi   lán xiāo hún