中秋月

唐代 馬戴
陰魄出海上,望之增苦吟。冷搜驪頷重,寒徹蚌胎深。 皓氣籠諸夏,清光射萬岑。悠然天地內,皎潔一般心。
yīn chū hǎi shàng   wàng zhī zēng yín lěng sōu hàn zhòng   hán chè bàng tāi shēn
hào lóng zhū xià   qīng guāng shè wàn cén yōu rán tiān nèi   jiǎo jié bān xīn