中秋月

唐代 朱慶餘
自古分功定,唯應缺又盈。一宵當皎潔,四海盡澄清。 靜覺風微起,寒過雪乍傾。孤高稀此遇,吟賞倍牽情。
fēn gōng dìng   wéi yīng quē yòu yíng xiāo dāng jiǎo jié   hǎi jǐn chéng qīng
jìng jué fēng wēi   hán guò xuě zhà qīng gāo   yín shǎng bèi qiān qíng