中秋月

唐代 可朋
登樓仍喜此宵晴,圓魄才觀思便清。海面乍浮猶隱映, 天心高掛最分明。片雲想有神仙出,回野應無鬼魅形。 曾向洞庭湖上看,君山半霧水初平。
dēng lóu réng xiāo qíng   yuán cái guān biàn 便 qīng hǎi miàn zhà yóu yǐn yìng  
tiān xīn gāo guà zuì fēn míng piàn yún xiǎng yǒu shén xiān chū   huí yīng guǐ mèi xíng
céng xiàng dòng tíng shàng kàn   jūn shān bàn shuǐ chū píng