中秋夜與虎公臞公樂公宿三清山下

近現代 錢之江
玉京之高淩彼蒼,逆溯其跡誠微茫。風雷時出老松底,欲使百世明烝嘗。 客無長物敷其敬,祝以數紙聊為償。操蛇之神司晴晦,不假俗眼窺其藏。 玉峰如戟忽見閔,驅除雲物垂暉光。森然樹石獻奇怪,如禹鑄鼎神鬼彰。 須臾霧合閟清魄,已形復滅庸何傷。但效羽流餐沆瀣,道窮雲海為梯航。 寓形自與造化合,達此足以窮滄桑。嗟哉吾儒不作山林想,稅駕他日知何方。
jīng zhī gāo líng cāng   chéng wēi máng fēng léi shí chū lǎo sōng   shǐ 使 bǎi shì míng zhēng cháng
cháng jìng   zhù shù zhǐ liáo wèi cháng cāo shé zhī shén qíng huì   jiǎ yǎn kuī cáng
fēng jiàn mǐn   chú yún chuí huī guāng sēn rán shù shí xiàn guài   zhù dǐng shén guǐ zhāng
qīng   xíng miè yōng shāng dàn xiào liú cān hàng xiè   dào qióng yún hǎi wèi háng
xíng zào huà   qióng cāng sāng jiē zāi zuò shān lín xiǎng   shuì jià zhī fāng