中秋夜同陳澄江張夢麟城壕泛月

明代 唐順之
森爽秋逢三五中,霜天雲物坐來空。河灌百川還小艇,寺藏荒野亦疏鍾。 客嘯忽聞清唳雁,月圓真訝吐珠龍。疑君與我皆仙骨,身世何須更掛胸。
sēn shuǎng qiū féng sān zhōng   shuāng tiān yún zuò lái kōng guàn bǎi chuān hái xiǎo tǐng   cáng huāng shū zhōng    
xiào wén qīng yàn   yuè yuán zhēn zhū lóng jūn jiē xiān shēn   shì gèng guà xiōng