中秋夜紀事

近現代 盧青山
我懷浩蕩如天宇,中有璧月為吾心。圓缺陰晴不能減,耿耿來照中秋人。 中秋與月俱千年,我生未過中秋節。亦如明月佇穹霄,看人長夜笙歌咽。 今年心轉如飄風,來往去住皆無從。塵光壯懷久已厭,且將美酒斗佳朋。 素娥宛轉十六女,始學窺人顏尚紅。漸移前山瀉乳白,萬山吮盡眠如童。 座中指月復指杯,兩皆人世幽人陪。明朝月缺杯生霉,此時不飲更何為。 陳李言笑相難推,有今不論唯古追;三女瞢然聳耳廓,一杯獨握吾先頹。 忽忽人散室如墓,蕭壁塵書冷難撫。但餘明月未相忘,盈盈附窗悄作語。 茫然踏月扶風肩,夜涼薄臂露淋漙。迢雲有人吾所歡,容光如月眼如潭。 小坐身近知心遙,識我心者忽來邀。把臂無語但相笑,抬望明月環空照。 此生無物不流遷,期兩心貞月不老。
huái hào dàng tiān   zhōng yǒu yuè wèi xīn yuán quē yīn qíng néng jiǎn   gěng gěng lái zhào zhōng qiū rén
zhōng qiū yuè qiān nián   shēng wèi guò zhōng qiū jié míng yuè zhù qióng xiāo   kàn rén cháng shēng yàn
jīn nián xīn zhuǎn piāo fēng   lái wǎng zhù jiē cóng chén guāng zhuàng huái jiǔ yàn   qiě jiāng měi jiǔ dòu jiā péng
é wǎn zhuǎn shí liù   shǐ xué kuī rén yán shàng hóng jiàn qián shān xiè bái   wàn shān shǔn jǐn mián tóng
zuò zhōng zhǐ yuè zhǐ bēi   liǎng jiē rén shì yōu rén péi míng cháo yuè quē bēi shēng méi   shí yǐn gèng wéi
chén yán xiào xiāng nán tuī   yǒu jīn lùn wéi zhuī   sān méng rán sǒng ěr kuò   bēi xiān tuí
rén sàn shì   xiāo chén shū lěng nán dàn míng yuè wèi xiāng wàng   yíng yíng chuāng qiāo zuò
máng rán yuè fēng jiān   liáng báo lín tuán tiáo yún yǒu rén suǒ huān   róng guāng yuè yǎn tán
xiǎo zuò shēn jìn zhī xīn yáo   shí xīn zhě lái yāo dàn xiāng xiào   tái wàng míng yuè huán kōng zhào
shēng liú qiān   liǎng xīn zhēn yuè lǎo