中秋夜八絕

宋代 蘇轍
長空開積雨,清夜流明月。 看盡上樓人,油然就西沒。 誰遣常時月,偏従此夜明。 暗添珠百倍,潛感兔多生。 欲見初容燭,將升尚有星。 漸高圍漸小,雲外轉亭亭。 明入庭陰白,寒侵酒氣微。 夜深看更好,樓上漸人稀。 浮光看不定,重露試還無。 影翻狂舞客,明誤已棲烏。 巧轉上人衣,徐行度樓角。 河漢冷無雲,冥冥獨飛鵲。 猿狖號枯木,魚龍泣夜潭。 行人已天北,思婦隔江南。 看久須扶立,行貪遂失歸。 誰能終不睡,爛醉羽觴飛。
cháng kōng kāi   qīng liú míng yuè  
kàn jǐn shàng lóu rén   yóu rán jiù 西 méi  
shuí qiǎn cháng shí yuè   piān cóng míng  
àn tiān zhū bǎi bèi   qián gǎn duō shēng  
jiàn chū róng zhú   jiāng shēng shàng yǒu xīng  
jiàn gāo wéi jiàn xiǎo   yún wài zhuǎn tíng tíng  
míng tíng yīn bái   hán qīn jiǔ wēi  
shēn kàn gèng hǎo   lóu shàng jiàn rén  
guāng kàn dìng   zhòng shì hái  
yǐng fān kuáng   míng  
qiǎo zhuǎn shàng rén   xíng lóu jiǎo  
hàn lěng yún   míng míng fēi què  
yuán yòu hào   lóng tán  
xíng rén tiān běi   jiāng nán  
kàn jiǔ   xíng tān suì shī guī  
shuí néng zhōng shuì   làn zuì shāng fēi