中秋望月次玉局翁韻二首 其一

宋代 李綱
明月如玉盤,飛上青霄東。徘徊鬥牛間,照我禪室中。 爽氣靄亭戶,清光透簾櫳。我雖不解飲,敢辭玉樽空。 舉酒對明月,起舞聊相從。身世兩翛然,如游廣寒宮。 夜久風露冷,草根吟候蟲。咽咽不能已,豈自鳴其窮。 天涯多霧雨,好景誠難逢。哦詩不成寢,頗類魚噞喁。
míng yuè pán   fēi shàng qīng xiāo dōng pái huái dòu niú jiān zhào   chán shì zhōng    
shuǎng ǎi tíng   qīng guāng tòu lián lóng suī jiě yǐn gǎn   zūn kōng    
jiǔ duì míng yuè   liáo xiāng cóng shēn shì liǎng xiāo rán   yóu guǎng hán gōng    
jiǔ fēng lěng   cǎo gēn yín hòu chóng néng   míng qióng    
tiān duō   hǎo jǐng chéng nán féng ó shī chéng qǐn   lèi yǎn yóng