中秋望月次玉局翁韻二首 其二

宋代 李綱
皎皎月華白,寥寥秋氣清。念我方遠客,步月亭中行。 風露感我心,悽然入重扃。誰家弄橫笛,巧作斷腸聲。 獨酌一壺酒,對此千里明。人生但自適,何必四者並。 醉眼視萬物,擾擾如浮萍。得喪何須道,譬猶陰與晴。 節義太山重,富貴鴻毛輕。我心與明月,照見萬古情。
jiǎo jiǎo yuè huá bái   liáo liáo qiū qīng niàn fāng yuǎn   yuè tíng zhōng háng    
fēng gǎn xīn   rán zhòng jiōng shuí jiā nòng héng qiǎo   zuò duàn cháng shēng    
zhuó jiǔ   duì qiān míng rén shēng dàn shì   zhě bìng    
zuì yǎn shì wàn   rǎo rǎo píng de sàng dào   yóu yīn qíng    
jié tài shān zhòng   guì hóng máo qīng xīn míng yuè zhào   jiàn wàn qíng