中秋望月呈諸友

宋代 胡仲弓
長空萬里琉璃滑,冰輪碾上黃金闕。清光爍盡滿天星,桂枝搖落蟾蜍活。 故園此夕盡翹首,望殺陰精眼瀝血。烏鵲繞樹飛且鳴,世間晝夜無分別。 詩人兀坐冰壺中,清氣蕭蕭透毛骨。玉簫何處招鳳凰,更抱琵琶對風撥。 可人來赴今秋期,共舉霞觴酌明月。醉邊且盡今宵歡,後會相望隔閩越。
cháng kōng wàn liú li huá   bīng lún niǎn shàng huáng jīn què qīng guāng shuò jǐn mǎn tiān 滿 xīng guì   zhī yáo luò chán chú huó    
yuán jǐn qiáo shǒu   wàng shā yīn jīng yǎn xuè què rào shù fēi qiě míng shì   jiān zhòu fēn bié    
shī rén zuò bīng zhōng   qīng xiāo xiāo tòu máo xiāo chǔ zhāo fèng huáng gèng   bào pa duì fēng    
rén lái jīn qiū   gòng xiá shāng zhuó míng yuè zuì biān qiě jǐn jīn xiāo huān hòu   huì xiāng wàng mǐn yuè