中秋見懷

宋代 許及之
明月出海底,先照彤庭墀。正以合德故,爭效朝宗馳。 須臾散精彩,普率揚明輝。常時或顯晦,所歷隨茫瀰。 及茲秋中氣,燎然光滿規。豈但碧漢澄,無復宿霧披。 如坐水晶宮,更泛碧琉璃。凜凜栗膚發,炯炯析毫釐。 竟欲乘浮槎,試與窮垠涯。或擬斫卻桂,或雲生桂枝。 蟾宮到者折,不生豈不稀。玉斧修何事,倒即無倒期。 沉吟自絕倒,痛飲忘傾攲。茲辰病因仍,良行覺支離。 始行浮雲多,猶欲一口吹。東床念齋夕,妙語寄相思。 詞到律自協,意古趣更奇。今雖減冰輪,猶照蘸甲卮。 寄聲巷南翁,斯辰可無詩。我欲資雋永,庶以得自頤。
míng yuè chū hǎi   xiān zhào tóng tíng chí zhèng zhēng   xiào cháo zōng chí    
sàn jīng cǎi   yáng míng huī cháng shí huò xiǎn huì suǒ   suí máng    
qiū zhōng   liáo rán guāng mǎn 滿 guī dàn hàn chéng   宿    
zuò shuǐ jīng gōng   gèng fàn liú li lǐn lǐn jiǒng   jiǒng háo    
jìng chéng chá   shì qióng yín huò zhuó què guì huò   yún shēng guì zhī    
chán gōng dào zhě zhé   shēng xiū shì dào   dào    
chén yín jué dǎo   tòng yǐn wàng qīng chén bìng yīn réng liáng   xíng jué zhī    
shǐ xíng yún duō   yóu kǒu chuī dōng chuáng niàn zhāi miào   xiāng    
dào xié   gèng jīn suī jiǎn bīng lún yóu   zhào zhàn jiǎ zhī    
shēng xiàng nán wēng   chén shī juàn yǒng shù