中秋登南昌南樓玩月有寄用東坡韻

宋代 李結
南昌仙人樓何高,上凌月窟宵察毫。三年兩次失佳會,不隨眾上看銀濤。 爾來散盡便娟子,十丈飛甍杳如水。酒酣舞節無奈何,忽復登樓惆悵起。 此時碧漢飛晶丸,妖蟆避焰都潛蟠。轉留更戀玩莫釋,冰輝亂溢生芒寒。 回首秦吳復燕汴,繁華百代須臾變。但聞帝子閟銀盤,那見仙人遺鐵板。 重揮雙淚對江山,露草風鐙若個堅。照遍古人今月在,不留今月古人看。 古今看月斯樓好,一一歡娛太潦草。數去明年恐更非,悲來今夕還應老。 自從離別萬事貧,南昌風景盡愁人。憑欄一吐肝膽出,為寄當時樓上客。
nán chāng xiān rén lóu gāo   shàng líng yuè xiāo chá háo sān nián liǎng shī jiā huì   suí zhòng shàng kàn yín tāo
ěr lái sàn jìn biàn 便 juān zi   shí zhàng fēi méng yǎo shuǐ jiǔ hān jié nài   dēng lóu chóu chàng
shí hàn fēi jīng wán   yāo yàn dōu qián pán zhuǎn liú gēng liàn wán shì   bīng huī luàn shēng máng hán
huí shǒu qín yàn biàn   fán huá bǎi dài biàn dàn wén yín pán   jiàn xiān rén tiě bǎn
zhòng huī shuāng lèi duì jiāng shān   cǎo fēng dèng ruò jiān zhào biàn rén jīn yuè zài   liú jīn yuè rén kàn
jīn kàn yuè lóu hǎo   huān tài liáo cǎo shù míng nián kǒng gèng fēi   bēi lái jīn hái yīng lǎo
cóng bié wàn shì pín   nán chāng fēng jǐng jǐn chóu rén píng lán gān dǎn chū   wèi dāng shí lóu shàng