中秋呈潘德久

宋代 韓淲
一年明月在中秋,數日陰雲不奈愁。忽喜新晴轉書室,極知清夜照歌樓。 醉當弄影如坡老,詩就撞鐘憶貫休。千里故人應若此,吾生常好更何求。
nián míng yuè zài zhōng qiū   shù yīn yún nài chóu xīn qíng zhuǎn shū shì   zhī qīng zhào lóu    
zuì dāng nòng yǐng lǎo   shī jiù zhuàng zhōng guàn xiū qiān rén yīng ruò   shēng cháng hǎo gèng qiú