中秋不寐有感
清霜黃葉碧雲天,世事終難如月圓。自我生涯知進退,由人辭色辨愚賢。
漸安槐國風流夢,久廢燈窗秋水篇。露重沾衣同寂寞,此心歸處似寒淵。
qīng
清
shuāng
霜
huáng
黃
yè
葉
bì
碧
yún
雲
tiān
天
,
shì
世
shì
事
zhōng
終
nán
難
rú
如
yuè
月
yuán
圓
zì
。
wǒ
自
shēng
我
yá
生
zhī
涯
jìn
知
tuì
進
yóu
退
,
rén
由
cí
人
sè
辭
biàn
色
yú
辨
xián
愚
賢
。
jiàn
漸
ān
安
huái
槐
guó
國
fēng
風
liú
流
mèng
夢
,
jiǔ
久
fèi
廢
dēng
燈
chuāng
窗
qiū
秋
shuǐ
水
piān
篇
lù
。
zhòng
露
zhān
重
yī
沾
tóng
衣
jì
同
mò
寂
cǐ
寞
,
xīn
此
guī
心
chǔ
歸
shì
處
hán
似
yuān
寒
淵
。