【中呂】朱履曲_休只愛夸強

元代 張養浩
休只愛誇強說會,少不得直做的貼骨粘皮,一旦待相離怎相離。愛他的著他的,得便宜是落便宜,休著這眼皮兒謾到底! 鸚鵡杯從來有味,鳳凰池再也休提,憂與辱常常不曾離。掛冠歸山也喜,抬手舞月相隨,卻原來好光景都在這裡。 那的是為官榮貴,止不過多吃些筵席,更不呵安插些舊相知。家庭中添些蓋作,囊篋里儹些東西,教好人每看做甚的? 客位里賓朋等候,記事兒撞滿杴頭,不了的平白地結為仇讎。裡頭教同伴絮,外面教歹人扌愁,到命衰時齊下手。 六十歲逡巡輪過,便到者稀年應也無多,暗想人生待如何?古和今都是夢,長與短任從他,只不如向雲莊閒快活。 弄世界機關識破,叩天門意氣消磨,人潦倒青山慢嵯峨。前面有千古遠,後頭有萬年多,量半炊時成得甚麼? 正膠漆當思勇退,到參商才說歸期,只恐范蠡張良笑人痴。腆著胸登要路,睜著眼履危機,直到那其間誰救你? 蕭牆外擁來搶去,筵席上似有如無,奏事處連忙的退了身軀。付能都堂中妝樣子,卻早怯烈司里畫招伏,知他那駝兒是榮貴處? 才上馬齊聲兒喝道,只這的便是送了人的根苗,直引到深坑裡恰心焦。禍來也何處躲?天怒也怎生饒?把舊來時威風不見了。
xiū zhǐ ài kuā qiáng shuō huì   shào zhí zuò de tiē zhān   dàn dài xiāng zěn xiāng ài de zhe de   pián 便 shì luò pián 便   xiū zhe zhè yǎn er mán dào  
yīng bēi cóng lái yǒu wèi   fèng huáng chí zài xiū   yōu cháng cháng céng guà guān guī shān   tái shǒu yuè xiàng suí   què yuán lái hǎo guāng jǐng dōu zài zhè
de shì wèi guān róng guì   zhǐ guò duō chī xiē yán   gèng ān chā xiē jiù xiāng zhī jiā tíng zhōng tiān xiē gài zuò   náng qiè zǎn xiē dōng 西   jiào hǎo rén měi kàn zuò shèn de  
wèi bīn péng děng hòu   shì er zhuàng mǎn 滿 xiān tóu   liǎo de píng bái jié wèi chóu chóu tou jiào tóng bàn   wài miàn jiào dǎi rén shou chóu   dào mìng shuāi shí xià shǒu
liù shí suì qūn xún lún guò   biàn 便 dào zhě nián yīng duō   àn xiǎng rén shēng dài   jīn dōu shì mèng   zhǎng duǎn rèn cóng   zhǐ xiàng yún zhuāng xián kuài huo
nòng shì jiè guān shí   kòu tiān mén xiāo   rén liáo dǎo qīng shān màn cuó é qián miàn yǒu qiān yuǎn   hòu tou yǒu wàn nián duō   liàng bàn chuī shí chéng shèn me  
zhèng jiāo dāng yǒng tuì 退   dào shēn shāng cái shuō guī   zhǐ kǒng fàn zhāng liáng xiào rén chī tiǎn zhe xiōng dēng yào   zhēng zhuó yǎn wēi   zhí dào jiān shuí jiù  
xiāo qiáng wài yōng lái qiǎng   yán shàng yǒu   zòu shì chù lián máng de tuì 退 le shēn néng dōu táng zhōng zhuāng yàng zi   què zǎo qiè liè huà zhāo   zhī tuó ér shì róng guì chǔ  
cái shàng shēng ér dào   zhǐ zhè de biàn 便 shì sòng le rén de gēn miáo   zhí yǐn dào shēn kēng qià xīn jiāo huò lái chǔ duǒ   tiān zěn shēng ráo   jiù lái shí wēi fēng jiàn le