重紀五子篇 其一 汪司馬道昆

明代 王世貞
司馬誠國器,豁落不庸庸。兼濟文武資,南北倚折衝。 愛弟若一身,憐才見春風。五十佐元樞,猶在塞與通。 高臥黃山表,健筆吐如虹。珠璣走荒裔,金石耀幽宮。 如發汲郡藏,孰當檀左鋒。自余友太原,涊然畏雕蟲。 濟南貴葉玉,物論時不同。所以千秋葉,唾手歸宗工。
chéng guó   huō luò yōng yōng jiān wén nán   běi zhé chōng    
ài ruò shēn   lián cái jiàn chūn fēng shí zuǒ yuán shū yóu   zài sāi tōng    
gāo huáng shān biǎo   jiàn hóng zhū zǒu huāng jīn   shí yào yōu 耀 gōng    
jùn cáng   shú dāng tán zuǒ fēng yǒu tài yuán niǎn   rán wèi diāo chóng    
nán guì   lùn shí tóng suǒ qiān qiū tuò   shǒu guī zōng gōng