重紀五子篇 其三 余憲副曰德

明代 王世貞
德甫宦不達,銜飢臥西山。散發聽樵歌,輕舠弄潺湲。 寧無臨川屐,不踏城市間。舉世稱高節,吾獨嘆微言。 昔聞雙井徒,竭蹶趨險艱。旦夕費雕鎪,不救岩石頑。 解曾一決之,濁流遂泛瀾。左蠡稍自清,匡廬出孱顏。 遂令洪都瑟,疏越表三嘆。正始豈必多,濫觴良亦難。
huàn   xián 西 shān sàn tīng qiáo qīng   dāo nòng chán yuán    
níng lín chuān   chéng shì jiān shì chēng gāo jié   tàn wēi yán    
wén shuāng jǐng   jié juě xiǎn jiān dàn fèi diāo sōu   jiù yán shí wán    
jiě céng jué zhī   zhuó liú suì fàn lán zuǒ shāo qīng kuāng   chū chán yán    
suì lìng hóng dōu   shū yuè biǎo sān tàn zhèng shǐ duō làn   shāng liáng nán