重過惟貞上人院

唐代 朱慶餘
老去唯求靜,都忘外學名。掃床秋葉滿,對客遠雲生。 香閤閒留宿,晴階暖共行。窗西暮山色,依舊入詩情。
lǎo wéi qiú jìng   dōu wàng wài xué míng sǎo chuáng qiū mǎn 滿   duì yuǎn yún shēng
xiāng xián liú 宿   qíng jiē nuǎn gòng xíng chuāng 西 shān   jiù shī qíng