重過時帆先生詩龕

南北朝 徐謙
詩龕我三至,相逢始辛未。乍見索詩讀,許我玉堂吏。 草草功名馬耳風,憐才誰與古人同。再到詩龕唁公子,摩詰已去藍田空。 龕中一瓣香,韋柳儲孟王。中坐柴桑叟,詩境森清蒼。 潭上落花流水逝,泉台又灑西河淚。斜日松陰滿舊龕,幾人門下哭羊曇。
shī kān sān zhì   xiāng féng shǐ xīn wèi zhà jiàn suǒ shī   táng    
cǎo cǎo gōng míng ěr fēng   lián cái shuí rén tóng zài dào shī kān yàn gōng   jié lán tián kōng    
kān zhōng bàn xiāng   wéi liǔ chǔ mèng wáng zhōng zuò chái sāng sǒu shī   jìng sēn qīng cāng    
tán shàng luò huā liú shuǐ shì   quán tái yòu 西 lèi xié sōng yīn mǎn jiù 滿 kān   rén mén xià yáng tán