重過鴻儀寺

宋代 晁沖之
秋色遠如許,寒花奈若何。客行傷老大,野次記經過。 廢圃猶殘菊,枯池但折荷。吾生與物態,天意豈蹉跎。
qiū yuǎn   hán huā nài ruò xíng shāng lǎo   jīng guò    
fèi yóu cán   chí dàn zhé shēng tài tiān   cuō tuó