仲歸以結局丁字韻二詩七夕乃連和四篇至如數奉酬 其一

宋代 許及之
年衰病怯思怔營,惟見詩筒眼便青。連和舊篇才結局,高吟新月恰當亭。 敢輕勍敵嬰生力,正恐陳言厭熟聽。入社莫言詩殿後,此時孤律夢方丁。
nián shuāi bìng qiè zhēng yíng   wéi jiàn shī tǒng yǎn biàn 便 qīng lián jiù piān cái jié gāo   yín xīn yuè qià dàng tíng    
gǎn qīng qíng yīng shēng   zhèng kǒng chén yán yàn shú tīng shè yán shī diàn hòu 殿   shí mèng fāng dīng