重感

唐代 白居易
停驂歇路隅,重感一長吁。擾擾生還死,紛紛榮又枯。 困支青竹杖,閒捋白髭鬚。莫嘆身衰老,交遊半已無。
tíng cān xiē   zhòng gǎn cháng rǎo rǎo shēng huán   fēn fēn róng yòu
kùn zhī qīng zhú zhàng   xián bái tàn shēn shuāi lǎo   jiāo yóu bàn