中渡晚眺
魏王堤畔草如煙,有客傷時獨扣舷。妖氣欲昏唐社稷,
夕陽空照漢山川。千重碧樹籠春苑,萬縷紅霞襯碧天。
家寄杜陵歸不得,一回回首一潸然。
wèi
魏
wáng
王
dī
堤
pàn
畔
cǎo
草
rú
如
yān
煙
,
yǒu
有
kè
客
shāng
傷
shí
時
dú
獨
kòu
扣
xián
舷
。
。
yāo
妖
qì
氣
yù
欲
hūn
昏
táng
唐
shè
社
jì
稷
,
xī
夕
yáng
陽
kōng
空
zhào
照
hàn
漢
shān
山
chuān
川
。
。
qiān
千
zhòng
重
bì
碧
shù
樹
lóng
籠
chūn
春
yuàn
苑
,
wàn
萬
lǚ
縷
hóng
紅
xiá
霞
chèn
襯
bì
碧
tiān
天
。
。
jiā
家
jì
寄
dù
杜
líng
陵
guī
歸
bù
不
dé
得
,
yī
一
huí
回
hui
回
shǒu
首
yī
一
shān
潸
rán
然
。
。