重讀太白傳作

近現代 盧青山
天收殘雨黑若漆,蛩喑蟋老渺如泣。我推古蠹讀白傳,摧眉裂腑有冰炭。 大哉莽古千年月,小哉莽古千年月。大兮小兮莫可辨,魄落人間清若雪。 陰翳濁雲橫塞路,茫茫壑疇迷津渡。君胡向此走兀然,劍成銹鐵眼如土。 卒有光華射牛斗,天閽帝睡不可睹;卒有傲魄聳群雞,翻被群雞啄金羽。 滿地民淚滿地血,一襲青衫拭之安可滅。拭之不盡乃長吟,吟猶未足喉已裂。 貔貅登車馳大道,羆兕據台戴綬帽。發為人言食人肉,飲人膏液剝人骨。 君竦長身立天地,抽彼天柱天欲折。持以掃盡安可盡,力不能濟發已白。 白首花間一壺酒,大鵬翅斷杯中囿。鵬既墮兮不可返,月落於水兮不可挽。 哭笑如蚊竟誰聞,擲此殘軀委淵深,濯月之輝兮弄月魂。 君詩潏湟若天浪,我每讀之忽惆悵。俗子間間誇君筆,我則棄之如咳鱉。 解人千載安在哉,遺魂一夜飛月台。我知公恨未可已,夜夜徘徊江水裡。 吁嗟我對明月必醉吟,每對月兮如對其人,其人去兮不可再,酹此一杯兮澆天海。
tiān shōu cán hēi ruò   qióng yīn lǎo miǎo tuī bái chuán   cuī méi liè yǒu bīng tàn
zāi mǎng qiān nián yuè   xiǎo zāi mǎng qiān nián yuè xiǎo biàn   luò rén jiān qīng ruò xuě
yīn zhuó yún héng sāi   máng máng chóu jīn jūn xiàng zǒu rán   jiàn chéng xiù tiě yǎn
yǒu guāng huá shè niú dòu   tiān hūn shuì   yǒu ào sǒng qún   fān bèi qún zhuó jīn
mǎn 滿 mín lèi mǎn 滿 xuè   qīng shān shì zhī ān miè shì zhī jìn nǎi cháng yín   yín yóu wèi hóu liè
xiū dēng chē chí dào   tái dài shòu mào wéi rén yán shí rén ròu   yǐn rén gāo bāo rén
jūn sǒng cháng shēn tiān   chōu tiān zhù tiān zhé chí sǎo jǐn ān jǐn   néng bái
bái shǒu huā jiān jiǔ   péng chì duàn bēi zhōng yòu péng duò fǎn   yuè luò shuǐ wǎn
xiào wén jìng shuí wén   zhì cán wěi yuān shēn   zhuó yuè zhī huī nòng yuè hún
jūn shī huáng ruò tiān làng   měi zhī chóu chàng jiān jiān kuā jūn   zhī biē
jiě rén qiān zǎi ān zài zāi   hún fēi yuè tái zhī gōng hèn wèi   pái huái jiāng shuǐ
jiē duì míng yuè zuì yín   měi duì yuè duì rén   rén zài   lèi bēi jiāo tiān hǎi