種德亭(並敘)

宋代 蘇軾
處士王復,家於錢塘,為人多技能而醫尤精,期於活人而已,不志於利。 築室候潮門外,治園圃,作亭榭,以與賢士大夫游,惟恐不及,然終無所求。 人徒知其接花藝果之勤,而不知其所種者德也,乃以名其亭,而作詩以遺之。 小圃傍城郭,閉門芝?香。 名隨市人隱,德與佳木長。 元化善養性,倉公多禁方。 所活不可數,相逢旋相忘。 但喜賓客來,置酒花滿堂。 我欲東南去,再觀雙檜蒼。 山茶想出屋,湖橘應過牆。 木老德亦熟,吾言豈荒唐。
chǔ shì wáng   jiā qián táng   wéi rén duō néng ér yóu jīng   huó rén ér   zhì  
zhù shì hòu cháo mén wài   zhì yuán   zuò tíng xiè   xián shì dài yóu   wéi kǒng   rán zhōng suǒ qiú  
rén zhī jiē huā guǒ zhī qín   ér zhī suǒ zhǒng zhě   nǎi míng tíng   ér zuò shī zhī  
xiǎo bàng chéng guō   mén zhī   ? xiāng  
míng suí shì rén yǐn   jiā zhǎng  
yuán huà shàn yǎng xìng   cāng gōng duō jìn fāng  
suǒ huó shǔ   xiāng féng xuán xiāng wàng  
dàn bīn lái   zhì jiǔ huā mǎn 滿 táng  
dōng nán   zài guān shuāng guì cāng  
shān chá xiǎng chū   yīng guò qiáng  
lǎo shú   yán huāng táng