重到霅隴

宋代 衛宗武
重來知幾度,行屐遍松楸。 白日惟催老,黃花又送秋。 山深林翳掃,墅豁稻雲收。 盡說豐年樂,田家更覺愁。
chóng lái zhī   xíng biàn sōng qiū  
bái wéi cuī lǎo   huáng huā yòu sòng qiū  
shān shēn lín sǎo   shù huō dào yún shōu  
jǐn shuō fēng nián   tián jiā gèng jué chóu