致政宣教魏公輓詩二首 其二

宋代 朱松
交蓋歲雲晚,向人懷自傾。爭棋消永晝,酌茗話平生。 轉手便陳跡,撫書增故情。無由從執紼,空想葬簫聲。
jiāo gài suì yún wǎn   xiàng rén huái qīng zhēng xiāo yǒng zhòu   zhuó míng huà píng shēng
zhuǎn shǒu biàn 便 chén   shū zēng qíng yóu cóng zhí   kōng xiǎng zàng xiāo shēng