直院自言願所以相拯之意有非毫楮所可宣者歸

宋代 汪莘
傾國佳人默怨天,紅顏過子拜尊前。 世家大族多兄嫂,獨得公姑分外憐。
qīng guó jiā rén yuàn tiān   hóng yán guò bài zūn qián  
shì jiā duō xiōng sǎo   de gōng fèn wài lián