值雪詠懷

明代 李夢陽
索居倦晨暮,沓沓傷歲窮。玄云為誰屯,流霏夜常風。 映隙既窈窕,穿窗亦玲瓏。凌高似有綴,填卑忽若崇。 裒多雖稱物,益寡竟誰功。匪無盈尊酒,斟酌解我忡。 途路悵伊阻,佳期杳莫同。握瑾惜楚老,枝瑤怨國風。 人慾天必從,積感理能通。鍾弦曠易絕,郢論寡彌工。 持為知音說,庶以折其衷。
suǒ juàn chén   shāng suì qióng xuán yún wéi shuí tún liú   fēi cháng fēng    
yìng yǎo tiǎo   chuān 穿 chuāng líng lóng líng gāo shì yǒu zhuì tián   bēi ruò chóng    
póu duō suī chēng   guǎ jìng shuí gōng fěi yíng zūn jiǔ zhēn   zhuó jiě chōng    
chàng   jiā yǎo tóng jǐn chǔ lǎo zhī   yáo yuàn guó fēng    
rén tiān cóng   gǎn néng tōng zhōng xián kuàng jué yǐng   lùn guǎ gōng    
chí wèi zhī yīn shuō   shù zhé zhōng