至新豐丘丈寓所期與理舊情而吐今意不料已先

宋代 王履
太華天下特,故作四岳冠。 深深括神秀,眠到不忍換。 卷命付鐵鎖,墜魄化白汗。 險極豈不知,其奈癖未斷。 會心難措辭,靜處自把玩。 厚哉丘丈德,遺此青玉案。 我若圖報之,豈可錦繡段。 拾遺老關陝,祇得平地看。 乃知希世緣,不在計與算。 古今多少慕,往往交臂散。 吾緣獨何深,乃願在一日。 歸鄉五千里,日夕方寸亂。 嵯峨仙掌岩,縹緲雲台觀。 會訪扶搖公,與我分一半。
tài huá tiān xià   zuò yuè guān  
shēn shēn kuò shén xiù   mián dào rěn huàn  
juǎn mìng tiě suǒ   zhuì huà bái hàn  
xiǎn zhī   nài wèi duàn  
huì xīn nán cuò   jìng chǔ wán  
hòu zāi qiū zhàng   qīng àn  
ruò bào zhī   jǐn xiù duàn  
shí lǎo guān shǎn   píng kàn  
nǎi zhī shì yuán   zài suàn  
jīn duō shǎo   wǎng wǎng jiāo sàn  
yuán shēn   nǎi yuàn zài  
guī xiāng qiān   fāng cùn luàn  
cuó é xiān zhǎng yán   piāo miǎo yún tái guàn  
huì fǎng yáo gōng   fēn bàn