志峽船具詩。百丈

唐代 王胄
少嘗侍先君,餘閒誦白氏。始得入峽詩,深味作詩旨。 雲有萬仞山,雲有千丈水。自念坎壈時,尤多兢慎理。 山束峽如口,水漱石如齒。孤舟行其中,薄冰猶坦履。 孱顏屹焉立,洶湧勃然起。百丈為前牽,萬險即平砥。 破之以篔簹,續之以麻枲。礪之堅以節,引之直如矢。 杼軸連半空,長短隨兩涘。鐵鎖枉馳名,錦纜謾稱美。 長繩豈能系,朽索何足擬。苟非dJ之為,胡可力行此。
shǎo cháng shì xiān jūn   xián sòng bái shì shǐ xiá shī   shēn wèi zuò shī zhǐ
yún yǒu wàn rèn shān   yún yǒu qiān zhàng shuǐ niàn kǎn lǎn shí   yóu duō jīng shèn
shān shù xiá kǒu   shuǐ shù shí chǐ zhōu xíng zhōng   báo bīng yóu tǎn
chán yán yān   xiōng yǒng rán bǎi zhàng wèi qián qiān   wàn xiǎn píng
zhī yún dāng   zhī zhī jiān jié   yǐn zhī zhí shǐ
zhù zhóu lián bàn kōng   cháng duǎn suí liǎng tiě suǒ wǎng chí míng   jǐn lǎn mán chēng měi
zhǎng shéng néng   xiǔ suǒ gǒu fēi   d   J dJ zhī   wèi xíng