侄孫亦龍作亭於小山之上□余以野亭名之得詩

宋代 戴復古
詩禮家聲重,田園活計饒。 自甘為野客,不願仁王朝。 時為花開眼,誰因米折腰。 此心安出處,何日不逍遙。
shī jiā shēng zhòng   tián yuán huó ráo
gān wèi   yuàn rén wáng cháo
shí wéi huā kāi yǎn   shuí yīn zhé yāo
xīn ān chū chù   xiāo yáo