陟思樓為雅言先生賦

元代 劉躍
孤墳負卷阿,高樓屹相峙。悠悠陟岵思,豈獨霜露履。 所思維伊何,嚴親不復起。得祿已逮養,捧檄為之喜。 厭世忽如遺,千秋閟蒿里。辟踴恨無從,危欄不堪倚。 啼烏落月邊,歸鶴秋雲里。焄蒿一淒其,恍惚既覯止。 岩岩武姥山,湜湜汶溪水。水竭山可移,我思害雲已。
fén juǎn ā   gāo lóu xiāng zhì yōu yōu zhì   shuāng    
suǒ wéi   yán qīn 祿 dǎi yǎng pěng   wèi zhī    
yàn shì   qiān qiū hāo yǒng hèn cóng wēi   lán kān    
luò yuè biān   guī qiū yún xūn hāo huǎng   gòu zhǐ    
yán yán lǎo shān   shí shí wèn shuǐ shuǐ jié shān   hài yún