至日 其一

元代 貝瓊
獨客無家望轉迷,山空木落氣淒淒。愁催短髮渾如鶴,病覺長身不稱犀。 書斷薊門天萬里,禪經秦樹雪千溪。何由去學神仙術,一鼎丹砂夜自泥。
jiā wàng zhuǎn   shān kōng luò chóu cuī duǎn hún   bìng jué cháng shēn chēng
shū duàn mén tiān wàn   chán jīng qín shù xuě qiān yóu xué shén xiān shù   dǐng dān shā