至日懷羅國賓

元代 仇遠
群陰剝盡一陽回,霜日烘晴宿霧開。 閉戶讀書差自樂,載餚問字莫須來。 榮枯易了觀芸草,冷暖相忘付酒杯。 得似山居酬應少,晝長閒坐看寒梅。
qún yīn jǐn yáng huí   shuāng hōng qíng 宿 kāi  
shū chà   zài yáo wèn lái  
róng le guān yún cǎo   lěng nuǎn xiāng wàng jiǔ bēi  
de shān chóu yìng shǎo   zhòu zhǎng xián zuò kàn hán méi