至樂詞寄黃幾復

宋代 黃庭堅
余汎觀於天下兮,何者樂而誰者足憂。憂於窘窘不得兮,樂盡萬物而無求。 玩聲色而弊形性兮,維造化之螟蠹。將逍遙爐錘之外兮,尚何俛首而嬰此細故。 百年存亡得失兮,吾既視奕棋與摴蒲。寒暑蚤夜極則遷兮,有滿則有虛。 應龍之不拘系乎,寧與羸馬帖耳而求芻。雲升雨降兮,上下有無。 入與神會兮,出與化俱。無對於天下兮,制命在予。 賈群囂而我靜兮,豈其跨一世以求直。乃有德人相與友兮,忘我於忘言之域。 廓宇宙以為量兮,奚自適而不通,遂風休而水釋。
fàn guān tiān xià   zhě ér shuí zhě yōu yōu jiǒng jiǒng   jǐn wàn ér qiú
wán shēng ér xíng xìng   wéi zào huà zhī míng jiāng xiāo yáo chuí zhī wài   shàng shǒu ér yīng
bǎi nián cún wáng shī   shì chū hán shǔ zǎo qiān   yǒu mǎn 滿 yǒu
yìng lóng zhī   níng léi tiē ěr ér qiú chú yún shēng jiàng   shàng xià yǒu
shén huì   chū huà duì tiān xià   zhì mìng zài
jiǎ qún xiāo ér jìng   kuà shì qiú zhí nǎi yǒu rén xiàng yǒu   wàng wàng yán zhī
kuò zhòu wéi liàng   shì ér tōng   suì fēng xiū ér shuǐ shì