至樂

清代 譚瑩
已無親養總尋常,獨以官貧去住忘。至樂藹然依骨肉,求工無益悔詞章。 出山最苦難低首,游世何容太熱腸。舊日酒徒猶未散,拗花同醉綠陰堂。
qīn yǎng zǒng xún cháng   guān pín zhù wàng zhì ǎi rán ròu   qiú gōng huǐ zhāng
chū shān zuì nàn shǒu   yóu shì róng tài cháng jiù jiǔ yóu wèi sàn   niù huā tóng zuì yīn táng