至節出謁回二絕

宋代 洪咨夔
一脈陽從地底回,人情物意便春台。 鮮衣稚子面紅醉,知向外家參節來。
mài yáng cóng huí   rén qíng biàn 便 chūn tái  
xiān zhì miàn hóng zuì   zhī xiàng wài jiā cān jié lái