志宏以牡丹酴醾見遺戲呼牡丹為道州長且許時餉酴醾作二詩以報之 其一 牡丹

宋代 李綱
我昔驅車游洛陽,正值名圃開花王。嫣然萬本斗妍媚,彫檻綽約羅紅妝。 風枝似響湘浦佩,露苞如浴驪山湯。乍驚照眼國色好,更覺撲鼻春風香。 鞓紅檀點玉版白,細葉次第舒幽房。玉奴纖指尚餘捻,鶴翎坐恐隨風翔。 就中品格最奇特,共許魏紫並姚黃。千金不惜買一醉,少年渾欲花底狂。 歸來試作牡丹譜,未服秉筆惟歐陽。自從遊宦多感傷,況此遠謫閩山傍。 諦觀世味如嚼蠟,惜花未免猶膏肓。亦知春色到庭戶,不見此花如未嘗。 子於何處得一本,贈我意厚誠難忘。戲言劍浦此為最,聊試呼作道州長。 化工彫刻無厚薄,地氣培植非其鄉。雖雲單葉不入品,無那富艷踰群芳。 願言愛惜勿嘲誚,且醉玉斝酬韶光。
chē yóu luò yáng   zhèng zhí míng kāi huā wáng yān rán wàn běn dòu yán mèi diāo   kǎn chuò yuē luó hóng zhuāng    
fēng zhī shì xiǎng xiāng pèi   bāo shān tāng zhà jīng zhào yǎn guó hǎo gèng   jué chūn fēng xiāng    
tīng hóng tán diǎn bǎn bái   shū yōu fáng xiān zhǐ shàng niǎn   líng zuò kǒng suí fēng xiáng    
jiù zhōng pǐn zuì   gòng wèi bìng yáo huáng qiān jīn mǎi zuì shào   nián hún huā kuáng    
guī lái shì zuò dan   wèi bǐng wéi ōu yáng cóng yóu huàn duō gǎn shāng kuàng   yuǎn zhé mǐn shān bàng    
guān shì wèi jiáo   huā wèi miǎn yóu gāo huāng zhī chūn dào tíng   jiàn huā wèi cháng    
zi chǔ běn   zèng hòu chéng nán wàng yán jiàn wèi zuì liáo   shì zuò dào zhōu zhǎng    
huà gōng diāo hòu báo   péi zhí fēi xiāng suī yún dān pǐn   yàn qún fāng    
yuàn yán ài cháo qiào   qiě zuì jiǎ chóu sháo guāng