志宏以牡丹酴醾見遺戲呼牡丹為道州長且許時餉酴醾作二詩以報之 其二 酴醾

宋代 李綱
殘陰未許春光泄,噴作沙陽三尺雪。摧傷花卉盡枯槎,惟有酴醾寒更茁。 幽人早起傍園林,獨喜枝頭瓊蕊綴。應憐逐客正淒涼,折贈殷勤慰愁絕。 清香馥郁坐中飄,汲水養之殊未歇。和煙帶露愈芬芳,更許幽叢時為擷。 愁霖連日作輕寒,寂寂禪扉方晝閉。春風駘蕩好幽尋,安得連拳掛雌霓。
cán yīn wèi chūn guāng xiè   pēn zuò shā yáng sān chǐ xuě cuī shāng huā huì jǐn chá wéi   yǒu hán gēng zhuó    
yōu rén zǎo bàng yuán lín   zhī tóu qióng ruǐ zhuì yīng lián zhú zhèng liáng zhé   zèng yīn qín wèi chóu jué    
qīng xiāng zuò zhōng piāo   shuǐ yǎng zhī shū wèi xiē yān dài fēn fāng gèng   yōu cóng shí wéi xié    
chóu lín lián zuò qīng hán   chán fēi fāng zhòu chūn fēng dài dàng hǎo yōu xún ān   lián quán guà